Font Size
WEDNESDAY, DECEMBER 13, 2017

Archive for July, 2013

Bistecca, Singapore 16 July 2013

English

Dining at Bistecca can be quite a gory affair.

I started with “Ramerino in Culo” (S$20 + 10% svc charge + 7% sales tax) which is ground wagyu beef with onion and Tuscan herbs, flash pan-fried for a crispy outside but very rare centre.  It is billed as “Master Butcher Dario Cecchini’s recipe”.  Sure, it does what it says — crispy on the outside and very rare on the inside, but so what?  I was momentarily stunned.  Is that all there is to it? Moreover, wagyu that is ground up???  Isn’t that a waste?  Flavour?   Zilch.  I had to take the beef with some of the rosemary leaves (supposedly that is the way to consume it anyway) to make through this course.  My verdict: the beef relies on the rosemary like a crippled depends on his crutches.  Without the rosemary, the beef is as good as tap water.

I then tried the Ravioli di zucca (S$25 + 10% svc charge + 7% sales tax)—pumpkin ravioli in a sage and brown butter sauce.  This is a traditional dish and always a favourite with diners.  I can see why.  It worked, worked, worked.  The brown butter sauce was dangerously close to being too much, too oily though.

I had the 2010 Geografica Vernaccia di San Gimignano Vernaccia (S$14 + 10% svc charge + 7% sales tax) to go with my ravioli.  The floral bouquet and acidity hit me immediately.  Nice.  I like the floral and the colour.

Then came the main event—the steak.  My dining companion ordered their signature Fiorentina (S$178 + 10% svc charge + 7% sales tax) which is a 1-1,2kg T-bone to be shared between2-3 people.  Supposedly, the beef was grass-fed, then grain-fed, then dry-aged to intensify the flavour blah, blah, blah.  The question is: does it pass the crucial taste test? I took my first bite.  Are you sure it was dry-aged?  Where is the flavour?  There is none whatsoever.  I took another bite.  Nope, still none.  It is telling that they scattered copious amounts of rock salt on the steak. The beef was tap water on its own.  They have a few sauces: salsa verde, garlic mayonnaise, porchini  mushroom, red pepper and tomato compote.  I reached for the sauces, which is never a good sign.  I strongly believe that whatever has been served in front of you should be able to stand on its own, without the help of additional condiments.  Whatever happened to the good old days when chefs would be hugely insulted if so much as salt and pepper were requested?  Nonetheless, the steak was tender and had a good amount of fat.   I tried my 2010 Fattoria Mantellassi San Giuseppe Morellino di Scansano Sangiovese Cabernet Sauvignon Canaiolo (S$17 + 10% svc charge + 7% sales tax) hoping it could elevate the steak.  While the wine was all right, it could do nothing to save the poor slaughtered cow.  It sat there, all chopped up in chunks, bloody, red and gorily, primally complete with fat and bone.  It looked like it was ready to be sent up as an offering to Conan the Barbarian.  I was also grossed out I had to share food with someone I had just met during a business lunch.  The whole sharing food culture of this restaurant is definitely not for me.

I finished with a tiramisu and a cappuccino and I was relieved to leave.

PS. At one point, the restaurant blasted “Krytonite” by 3 Doors Down.  I felt like I was expected to jump onto my chair and start a food fight with my dining companion and then later burst into a rowdy rendition of “Sk8terboy”.

Français

Diner au Bistecca peut être une affaire assez sanglante.

 

J’ai commencé par “Ramerino in Culo” (S$20 + 10% de frais de service + 7% de taxe de vente) qui est du boeuf wagyu haché avec oignon et herbes Toscanes, rapidement poêlé pour un extérieur croustillant mais très saignant au centre. Il est présenté comme “la recette du Maître Boucher Dario Cecchini”. Bien sûr, il était comme convenu — croustillant à l’extérieur et très saignant à l’intérieur, et puis quoi? J’ai été momentanément stupéfié. Est-ce tout ce qu’il y a? De plus, du wagyu haché??? N’est-ce pas du gaspillage? Saveur? Zilch. J’ai du prendre le boeuf avec quelques feuilles de romarin (en tout cas supposément c’est la façon de le consommer) pour finir ce plat. Mon verdict: le boeuf dépend du romarin comme un infirme dépend de ses béquilles. Sans le romarin, le boeuf est aussi bon que de l’eau du robinet.

J’ai ensuite essayé le Ravioli di zucca (S$25 + 10% de frais de service + 7% de taxe de vente)—citrouille avec ravioli dans une sauce de sauge au beurre brun. C’est un plat traditionnel et toujours un favori des clients. Je peux voir pourquoi. Cela a marché, marché, marché. La sauce au beurre brun était dangereusement faite pour être exagérée, cependant grasse.

J’ai commandé le Geografica Vernaccia di San Gimignano Vernaccia (S$14 + 10% de frais de service + 7% de taxe de vente) pour accompagner le ravioli. Le bouquet de fleurs et l’acidité me heurta immédiatement. C’était génial. J’aime le bouquet et la couleur.

Puis arriva l’évènement principal—le steak. Mon compagnon de table commanda la signature Fiorentina (S$178 + 10% de frais de service + 7% de taxe de vente) qui est un 1-à-1,2kg de T-bone à partager à 2 ou 3 personnes. Supposément, le boeuf était nourri à l’herbe, puis nourri aux grains, puis vieilli à sec pour intensifier la saveur bla, bla, bla. La question est: est-ce qu’il passe le test crucial des goûts? J’en ai pris ma première bouchée.  Êtes-vous sûr qu’il a été vieilli à sec? Où est la saveur? Il n’y en a absolument aucune. J’en ai pris une autre bouchée. Non, encore rien. Cela dit ils ont copieusement dipersé plusieurs cailloux de sel sur le steak. Le boeuf était lui-même que de l’eau du robinet. Je suis arrivé aux sauces (salsa verde, mayonnaise à l’ail, champignons porchini, poivron rouge et compote de tomate) qui n’est jamais un bon signe. Je crois fermement que tout ce qui vous a été servi devant vous dois pouvoir se tenir debout tout seul, sans l’aide de condiments additionnels.

Qu’est-il arrivé au bon vieux temps où les chefs étaient grossièrement insultés alors que tant de sel et de poivre étaient demandé? Pourtant, le steak était tendre et avait une bonne quantité de graisse. J’ai essayé mon Fattoria Mantellassi San Giuseppe Morellino di Scansano Sangiovese Cabernet Sauvignon Canaiolo de 2010 (S$17 + 10% de frais de service + 7% de taxe de vente) en espérant qu’il peut relever le steak. Alors que le vin était bon, il ne faisait rien que de sauver la pauvre bête abbatue. Elle était assise là-bas, saignante, rouge et massacrée, primitivement entière avec de la graisse et d’os. Elle avait l’air d’être prête pour être envoyé comme une offrande à Conan le Barbare. J’étais aussi outré de devoir partager la nourriture avec quelqu’un que j’ai juste rencontré lors d’un déjeuner d’affaire.

J’ai fini avec un tiramisu et un cappuccino et j’étais soulager de partir.

PS. À un moment, le restaurant éclata la musique “Kryptonite’ par 3 Doors Down. Je sentais que je devais sauter sur ma chaise et commencer une bataille avec la nourriture avec mon compagnon et ensuite faire une irruption en “Sk8terboy”.

 

 

한국의

비스테까에서의저녁식사는어쩌면무척불쾌한일이있다.

나는라메리노쿨로’ (20싱가폴달러+10% 서비스비+7% 판매세) 시작을했다. 양파와투스칸허브를얹어굵게와규를센불로팬프라이해서바깥쪽은바삭하지만중심은아주살짝익힌요리로마스터정육사다리오체끼니요리법이다. 바삭한바깥쪽이고아주익힌부분이안쪽이라고말하는같은데그래서어떻하라고? 나는잠시멍해졌다. 이렇게하는게전부라고? 게다가,  와규를간다고??? 이거그냥버리는거아니야? 맛은? 없다. 코스를끝내기위해선소고기에약간의로즈마리잎들이(어쨌든이런식으로  먹는같다)  필요하다.

나의평가: 절름발이가목발에의지하는것처럼요리는로즈마리가필요하다. 로즈마리없이는이건수돗물과다름없다.

세이지와갈색버터소스를뿌린호박라비올리  라비올리주카(25싱가폴달러+10%서비스비+7%판매세)’ 먹었다. 음식은전통요리로서항상가장인기있는저녁메뉴이다. 그런지이유를알겠다. 맛있다. 진짜맛있다. 너무맛있었다. 갈색버터소스가기름지기는했지만위험하리만치계속해서먹게된다.

나는라비올리와함께 2010조지라피카베르나챠디산지미가노베르나챠디 -2010 Geografica Vernaccia di San Gimignano Vernaccia-(14 싱가폴달러+10%서비스비+7%판매세)마셨다. 순식간에뚜렷한꽃향의부케와신맛이나를강타했다. 좋았다. 꽃향과색이맘에들었다.

그리고나서메인요리인스테이크가나왔다. 나와동행한사람은레스토랑의메뉴인피렌체(178싱가폴달러+10%서비스비+7%판매세)주문했는데, 이것은 1~2kg 정도의T-본을 2~3명이나눠서먹는것이다. 소고기는곡물비육대신목초사육이며풍미를강화시키기위해건조숙성을어쩌고저쩌고라고하는같았다. 내가하고싶은말은중요한검사를거쳤냐는것이다. 나는처음한입을베어물었다.이거확실히건조숙성한거맞아? 맛은어디갔는데? 맛이전혀나지않았다. 나는다른한입을베었다. 없다. 아직맛이없다. 즉슨건조시엄청나게많은양의굵은소금을스테이크에뿌렸다는것을뜻한다. 소고기는맹물자체였다. 나는결코좋은징조가아닌소스에(살사베르데,  갈릭마요네즈, 포치니머쉬룸, 레드페퍼, 토마토컴포트) 손을뻗었다. 앞에무엇이놓여있던지간에양념을추가로넣지않고, 음식스스로맛을있어야한다고굳게믿는다.

옛날에는어떤상황이됐든소금과후추가필요하다고하면, 요리사에게는만큼모욕이됐을껄? 그럼에도불구하고, 스테이크는부드럽고적당한양의지방을가지고있다. 나는2010년산  파토리아만테라시주세페모넬리노스칸사노산지오베제까베르네쇼비뇽까나이올로-2010 Fattoria Mantellassi San Giuseppe Morellino di Scansano Sangiovese Cabernet Sauvignon Canaiolo- ( S$17+10%서비스비+7%판매세)스테이크의맛을돋구워주기를바라며마셨다. 와인을음미하는동안, 불쌍하게도축당한소에게는아무도움이되지못했다. 자리에서, 붉게, 범벅인채로완벽하게지방과뼈로돌아갔다. 스테이크는코난바바리안의영화속사람들에게보내려고준비가것처럼보여졌다. 한편으로는회사업무로점심을잠시함께한사람과음식을나누어먹어야한다는것이나를또한힘들게만들었다.

마침내나는티라미수케익과카푸치노를끝으로안도하며레스토랑을떠날있었다.

추신. 한순간 3 Doors Down Krytonite레스토랑에  울려퍼졌다. 내가의자위로뛰어올라가저녁을같이사람과먹기시합을하는같은느낌을받았다. 그리고나서 Sk8terboy뿜듯이튀어나왔다.

Providore, Singapore 15 July 2013

English

I popped into the newly opened Providore at Mandarin Gallery along Orchard Road.  The owners and team of Providore were previously the management behind Jones the Grocer.  Like Jones the Grocer, Providore offers gourmet products.  Providore’s first outlet is called “Warehouse” located in Outram.  As the name “Warehouse” implies, it is a huge space selling cookware and gourmet products.  It does not, however, offer cooked food.  Providore’s outlet at Mandarin Gallery is the first outlet to do so.

I heard that they offer tapas-style small dishes for sharing.  Always interested in tapas, I popped in to try.

I first tried the Sauteed Prawns, with Chorizo, dried chilli and capirete sherry vinegar (S$14.50 + 7% sales tax).  The smell of vinegar was really strong.  I mean, really.  But the shrimps tasted all right though.  The Chorizo was a highlight—it tasted authentic.  Though the bread wasn’t extraordinary, this dish really needed the bread to go along with it.  Otherwise, the vinegar would have been too tart.  One of the shrimp wasn’t properly de-shelled.

Hmm…..

Next, I tried the Grilled Mackerel Crostini & Crispy Bacon, with roasted cherry tomatoes, basil and tomato vinaigrette (S$18.50 + 7% sales tax).  The cherry tomatoes were perfectly roasted. The rest, average.

Then came possibly the best dish I tried that day – Grilled Asparagus & Wrapped in Prosciutto, with poached egg, black truffle vinaigrette & red shiso.  They used good asparagus (firm, fresh, with great snap), so the battle was half won. With the prosciutto and sauce, it came together well.

My final dish was the Roasted Beetroot and Goat Cheese, with watercress, candied walnuts, endive & croutons. Well…..

By then, I was a little antsy to leave.  No dish had really stood out.  Everything was a middling “B”. The flavours were unremarkable.

I tried the Red Velvet Cake and Café Latte.  The Red Velvet cake was just flour, red food colouring and vanilla butter icing.  And it costs S$6.90.  The vanilla butter icing had a bit of old fashioned charm to it, but it was nowhere near exciting. The café latte (S$18.50 + 7% sales tax) was non-descript.  It could have been a cup of latte from anywhere.

Still determined to sift out a star from this place, I ordered the  Chai Latte (S$6.50 + 7% sales tax).   It was……well, average.

Having tried 4 dishes, 1 cake and 2 beverages, I left satisfied but unsatisfied.

Oh well, live to fight another day.

Việt 

Tôi ghé vào  cửa hàng Providore vừa được khai trương tại Mandarin Gallery dọc theo đường Orchard .  Chủ sở hữu và đội ngũ Providore trước đây là quản lý đằng sau   Jones the Grocers.  Cũng giống như Jones the Grocers, Providore cung cấp sản phẩm ẩm thực .  Cửa hàng đại lý đầu tiên của Providore được gọi là “Kho” ở Outram.  Như tên gọi “Kho” ngụ ý, đó là một không gian lớn bán dụng cụ nấu nướng và sản phẩm ẩm thực . Tuy nhiên nơi đó không  cung cấp thực phẩm nấu chín.  Cửa hàng đại lý của Providore tại Mandarin Gallery là  cửa hàng đầu tiên có dịch vụ này.

Tôi nghe nói rằng họ cung cấp các món ăn  nhỏ kiểu tapas (món khai vị trong ẩm thực của người Tây Ban Nha) để chia sẻ. Tôi luôn luôn quan tâm đến tapas nên ghé vào thử.

Trước hết tôi thử tôm áp chảo, với xúc xích thịt lợn kiểu Tây Ban Nha Chorizo, ớt khô và giấm rượu xêret hiệu Capirete (14.50 đô Xin-ga-po  + 7 % thuế doanh thu). Mùi của giấm  thực sự rất mạnh. Ý tôi là, thực sự mạnh.Dù vậy món tôm cũng ổn. Món Chorizo ​​là một điểm nhấn — nó có hương vị (Tây Ban Nha )đích thực. Mặc dù bánh mì không có   đặc biệt cho lắm , món ăn này thật sự cần bánh mì để đi cùng với nó. Nếu không, vị giấm có thể  quá chát. Có một con tôm  không được de vỏ hết.

Hmmm…

Tiếp theo, tôi đã thử cá thu Crostini nướng và thịt xông khói giòn, cà chua anh đào rang, húng quế và nước xốt dầu giấm vị cà chua (18.50 đô Xin-ga-po  + 7% thuế doanh thu). Cà chua anh đào được rang một cách hoàn hảo. Những thứ còn lại cũng bình thường.

Sau đó có thể là món ngon nhất tôi đã thử ngày hôm đó – Măng tây nướng gói trong (ham khô)  Prosciutto, với trứng chần nước sôi, dầu dấm vị nấm đen và tía tô đỏ. Họ đã sử dụng măng tây chất lượng tốt (chắc, tươi, dễ gãy), món ăn này vì vậy  đã ghi điểm được một nửa. Cùng với ham khô prosciutto và nước sốt, tất cả tạo thành một tổng thể tuyệt vời .

Món ăn cuối cùng của tôi là củ cải đường rang và pho mát dê, với cải xoong, mứt  quả óc chó, rau diếp quăn và bánh mì nướng nhỏ dùng với súp. Vâng…

Đến lúc đó, tôi đã có chút  bồn chồn muốn rời khỏi nhà hàng. Không có món ăn nào  thực sự nổi bật. Tất cả mọi thứ đều ở tiêu chuẩn trung bình ‘B’. Hương vị  không xuất sắc cho lắm.

Tôi thử  bánh nhung đỏ và cà phê Latte. Bánh nhung đỏ chỉ toàn  là bột, phẩm màu đỏ và bơ đường cô vị  vani. Và  miếng bánh trị giá 6.90 đô Xin-ga-po . Bơ đường cô vani có một chút hương vị quyến rũ thời xưa, nhưng  không  phải   đặc sắc . Cà phê latte  (18.50 đô Xin-ga-po +7% thuế bán hàng)  cũng không có hương vị riêng rõ rệt. Nó có thể là một tách cà phê sữa từ bất cứ nơi nào.

Vẫn quyết tâm sàng lọc ra một món ngon từ nơi này, tôi gọi  cà phê chai Latte thất  vị  (6.50 đô Xin-ga-po +7 % thuế doanh thu). Nó cũng ……  trung bình.

Tôi rời quán  thấy hài lòng, nhưng không thuyết phục.

Chao ôi, sống để chiến đấu  thêm  một ngày nữa.

Chocolat, Sofitel, Phnom Penh, Cambodia

Fu Lu Zu, Sofitel, Phnom Penh, Cambodia 1-3 July 2013

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

La Coupole, Sofitel, Phnom Penh, Cambodia, 1-3 July 2013


Gallery

Categories